5 người ngồi nhậu, 4 người đi tăng 2 còn 1 người thì từ chối: “Tao về trông con cho vợ” và định nghĩa về người chồng tử tế

Tôi… Tôi không đi được đâu. Tôi phải về nấu cơm giúp vợ, 2 đứa con sinh đôi nhà tôi nay ốm cả chắc từ sáng tới giờ tôi đi vợ tôi chưa được ăn gì.

Hôm đó phòng Thành liên hoan vì vừa hoàn thành dự án được thưởng. Phòng lại toàn nam nên chắc chắn ai cũng chọn phương án ra ngoài ngồi nhậu lai rai. Trước khi đi các anh em đã quán triệt là nói với vợ không được làm phiền để họ được tự do ngồi đến khi nào thì ngồi, vì cả tháng nay họ đã mệt vì dự án này rồi. Xem ra các bà vợ thương chồng nên ai cũng ưng thuận cả.

Cả ngày hôm ấy họ nhậu say sưa mà không ai làm phiền. Riêng chỉ có Thành là nhấp nhổm đứng ngồi không yên. Một người bạn thấy thế thì tỏ ra khó chịu:

– Bọn tôi tuần nào cũng ngồi nhậu với nhau, ông thì cả tháng may ra góp vui được một lần mà lần nào cũng bị vợ gọi. Lần này được yên thân mà sao cứ nhấp nha nhấp nhổm thế làm mất cả vui.

– Ơ, tại tôi…

– Thôi không nói nhiều nữa, nhậu tiếp đi.

Mọi người lại tiếp tục cho tới 7 giờ tối thì tàn tiệc nhậu, cứ ngỡ ai sẽ về nhà nấy như mọi khi nhưng rồi bất ngờ một thành viên trong nhóm đứng lên:

– Giờ đi tăng 2 thôi các anh em. Chúng mình nay phải vui tới bến.

– Tăng 2 là sao hả các ông??

– Đùa ông Thành không biết thật hay giả vờ ngu đấy?? Đi nhà nghỉ chứ còn gì nữa. Cả tháng nay đau đầu bạc tóc vì cái dự án kia rồi, giờ chúng ta phải hưởng thụ, các bà vợ không dám ho hoe gì đâu.

vo-blogtamsuvn

Ảnh minh họa

– Tôi… Tôi không đi được đâu. Tôi phải về nấu cơm giúp vợ, 2 đứa con sinh đôi nhà tôi nay ốm cả chắc từ sáng tới giờ tôi đi vợ tôi chưa được ăn gì.

– Ông hâm à, đói thì phải tự kiếm cái mà ăn, thời buổi này đồ ăn người ta mang đến tận nhà. Trẻ con nhà nào chả ốm, có phải mỗi vợ ông phải chăm con đâu.

– 2 đứa một lúc nên vất vả ông à. Nhà tôi sinh đôi nên ốm đau chúng nó cứ rủ nhau ốm cả. Mà tính vợ tôi tôi biết rồi, chăm con là quên cả ăn uống luôn.

– Mai ông nghỉ ở nhà chăm vợ cũng được, nay phải vui tới bến với anh em.

– Thôi… tôi xin phép. Hẹn các ông vào dịp khác, các ông thông cảm, mình đi chơi mà để con ở nhà khóc vợ thì nhịn đói tôi không đành.

– Ông…

Nói rồi Thành lui ra ngoài dắt xe nổ máy bỏ mặc ngoài tai những lời nói khó nghe của đồng nghiệp:

– Đúng là đồ rúc váy vợ, bảo sếp chuyển lão sang phòng khác đi.

– Đội vợ lên đầu thế này đâu phải đàn ông nữa.

Thành về đến nhà thì thấy vợ đang vật lộn với 2 con cho con uống thuốc. Anh vội bế đứa anh lên rồi cho uống giúp vợ. Một hồi cũng xong xuôi:

– May anh về kịp, không thì em không biết xoay sở thế nào.

– Em ăn gì chưa??

– Ôi em quên mất, để em đi nấu cơm nhé. Mà em tưởng anh đi liên hoan về muộn.

– Mọi người đi nữa nhưng anh bảo con ốm phải về, em ở nhà trông con phải ăn uống đầy đủ, cứ nhịn không có sức ốm cả mẹ cả con ra đấy thì nguy.

– Vâng em biết rồi.

Vợ Thành đi nấu cơm mà trong lòng vui đến lạ. Cô thấy mình thật may mắn khi được làm vợ anh. Lấy chồng đâu cần cứ phải giàu sang, lắm tiền nhiều của, chỉ cần lấy được người đàn ông biết yêu thương, thấu hiểu và chia sẻ với vợ như thế này là mãn nguyện lắm rồi. Dù cuộc sống có khó khăn thì vẫn có thể cùng nhau vượt qua được. Không phải cứ kiếm được nhiều mới là người chồng tử tế.